Trong cuối những năm 1970 khi tôi phát triển Chế độ ăn McDougall, sau khi đọc phần lớn các bài khoa học dinh dưỡng công bố từ những năm đầu của thập niên 90, tôi đi đến kết luận rằng chế độ dinh dưỡng lý tưởng của con người là tinh bột (starch), rau và trái cây. Sau đó tôi tự hỏi, bổ sung thêm những thực phẩm khác (sữa, thịt, gia cầm, cá, dầu, đường, vv) vào chế độ dinh dưỡng này thì được gì và mất gì ? Đối với các thực phẩm từ sữa, tôi nhanh chóng loại bỏ các “lợi thế về canxi” vì Mẹ thiên nhiên đóng gói thực phẩm cho con người rất hoàn hảo nên việc phát triển một căn bệnh do thiếu canxi là gần như không thể trên một chế độ ăn uống từ thực vật.
Bệnh nhân của tôi đã chỉ cho tôi biết hương vị sữa dở tệ ra sao. Trong quá trình điều trị bệnh nhân giữa những năm 1970, tôi chăm sóc cho những người bị suy thận, người dùng chế độ ăn rất hạn chế muối. Một trong những nhiệm vụ của tôi là khuyên họ ăn bơ và pho mát ít muối. Phản ứng của họ là, “Bác sĩ, tôi không thể ăn nổi những “cục mỡ” này .” Nếu không có muối, bơ và pho mai chỉ là những cục mỡ khó nuốt.